Khi tôi còn
nhỏ, mẹ tôi thường nhận đồ về thêu. Mẹ luôn
ngồi trên ghế vào buổi sáng sớm, thêu rất
nhanh. Tôi ngồi dưới đất, háo hức ngước nhìn
lên cái khung thêu của mẹ với đôi mắt mở to.
Tôi muốn nghe mẹ lời mẹ giải thích rằng mẹ
đang làm gì. Mẹ bảo đó là việc thêu. Tôi bảo
mẹ rằng nhìn từ phía dưới cái khung thêu thì
nó cực kỳ lộn xộn và thực tình tôi chẳng
biết nó là hình gì. Mẹ cười, mẹ bảo tôi cứ
ra ngoài sân chơi, khi nào xong mẹ sẽ cho
ngồi lên ghế xem.
Tôi cứ tự hỏi tại sao mẹ dùng chỉ sẫm với
chỉ màu sáng xen kẽ nhau, tự hỏi nó có đem
lại hiệu ứng gì không và tại sao mẹ lại làm
ra một thứ lộn xộn đến thế. Chỉ vài phút sau,
mẹ đã gọi tôi vào ngồi ghế cùng mẹ để xem.
Tôi vẫn còn nhớ tôi đã hào hứng đến thế nào
khi trèo lên ghế. Và khi tôi trèo lên ghế,
tôi gần như kêu ầm lên: trước mắt tôi là bức
tranh có trời, có hoa… có đủ màu sáng và màu
tối, đẹp đến mức tôi không thể tin được.
Và mẹ tôi bảo, cuộc sống cũng như vậy. Ta
nhìn từ một mặt, nó có thể hoàn toàn hỗn ðộn,
nhưng nếu ta chịu chờ ðợi, chịu chấp nhận cả
những sợi chỉ sáng và tối và nhìn từ một mặt
khác, ta sẽ thấy cuộc sống có mục ðích và
ðẹp ðẽ tới mức nào.