Khi còn trẻ, tôi
thích hầu như
tất cả mọi thứ:
kem sôcôla,
khiêu vũ, cái
máy đánh chữ.
Tôi cũng yêu
thương rất nhiều
người: cha mẹ,
người yêu - sau
này là chồng,
sau đó là con
cái, các sinh
vật mà chồng tôi
nuôi trong nhà.
"Tôi thích cái
này!" - Tôi có
thể dễ dàng nói
câu đó. Và một
phút sau, tôi
lại có thể thích
thêm mộ thứ khác.
Không có biên
giới cho sự yêu
thương và thích
thú.
Nhưng bây giờ
tôi đã cẩn thận
hơn về sự yêu
thương của mình.
Vì tôi đã biết
cảm giác yêu
thương một điều
gì rồi bị đánh
mất chính thứ đó.
Lúc đó, tình yêu
thương trở nên
dằn vặt và đau
đớn lắm, trở
thành vết thương
mãi mãi không
hàn gắn được. Ấy
là khi chồng tôi
qua đời.
Tôi vừa phải
phẫu thuật dạ
dày. Tôi khó
chịu về tất cả
mọi thứ. Tiếng
TV quá ồn ào.
Chuông điện
thoại thật phiền.
Tôi không muốn
nhìn ra cửa sổ
và nhìn người ta
đang tận hưởng
một ngày tốt
lành. Tôi cảm
thấy mình già
nua và vô dụng.
Tôi khó chịu về
cơ thể của mình,
về tuổi tác, về
sức khỏe...
Cho đến ngày thứ
ba kể từ khi
phải nằm bẹp
trên giường, tôi
cảm thấy đỡ mệt
hơn. Tôi ngồi
dậy, nhìn quanh.
Căn phòng trống
rỗng. Tôi ngồi
yên lặng, than
thân trách phận.
Bỗng một chiếc
máy bay giấy phi
vèo vào phòng,
đậu ngay ở chân
giường tôi. Giở
cái máy bay ra,
tôi thấy một
dòng chữ nguệch
ngoạc. "Chúc bà
mau khỏe. Cháu
yêu bà. Ryan."
Tôi nghe có
tiếng rậm rịch
bên ngoài. Trời
rất gió, hình
như có tuyết, vì
tôi nghe tiếng
mọi người giậm
lịch bịch những
đôi ủng đi trời
tuyết. Tôi đi ra
phía cửa, cầm
theo chiếc máy
bay giấy.
Đã đến lúc bước
vào thế giới một
lần nữa. Với sự
yêu thương dẫn
đường.