


|
|
|
Tác Giả :
Đăng Châu
Trước, ba nó
cũng là công chức nhưng vì bất đồng với cung
cách làm ăn bất bình thường của một số người
trong cơ quan. Ba nó xin nghỉ.
Về nhà, bà nó sắm một chiếc xích-lô, ông bảo:
”Đạp xích-lô vậy mà tự do, thoải mái hơn,
được làm chủ công việc của mình và thu nhập
bằng chính sức lao động đích thực của mình.”
Từ ngày bà nó đạp xích lô, nó bổng trở nên
trầm mặc, ít giao du với bạn bè,nó không còn
vui vẻ, nhí nhảnh như trước nữa.
Một lần đi học về, không may nó bị trúng gió,
bạn bè dìu nó vào name lề đường dưới gốc cây
bàng. Tay chân nó cứng đờ, mặt xanh như tàu
lá chuối. Giữa dòng xe cộ ngược xuôi, hối hả,
bạn nó đón một vài chiếc xe máy để nhờ chở
nó đến bệnh viện nhưng chẳng ai chịu dừng.
Bỗng một chiếc xích lô ở đâu trờ tới và dừng
lại, bác xích lô liền bế nó lên xe và chở
ngay đến bệnh viện. Đến nơi bác lại bế nó
đến tận phòng cấp cứu. Bạn nó cũng vừa đến
cảm ơn và xin gởi tiền xe. Bác nhất định
không lấy.
Được đưa đến bệnh viện kịp thời nên cơn nguy
hiểm đã qua, nó nhanh chóng khỏe trở lại.
Nghe bạn kể, những giọt nước mắt hối hận lăn
dài trên má. Nó bỗng thấy yêu quí và mến
phục tất cả những người đạp xích lô tốt bụng.
Nó tin rằng trong số đó sẽ có cả ba của nó -
bởi nó biết tính ba - và nó cảm thấy rất tự
hào về ba của nó.
|
|
|
|