


|
|
|
Tác Giả :
Võ Thanh
Phụng
Đi học về nó
rất vui mừng khi thấy bà nội từ quê vào thăm
gia đình nó. Đã hơn 5 năm nay nhà nó chuyển
vô Nam sinh sống cũng là khoảng thời gian mà
nó xa bà. Mới nay mà bà nó già quá, tóc đã
bạc trắng, da thì sạm nắng nhăn nheo, bước
đi chậm chạp và có phần run ray. Bà nó ôm nó
vào lòng và hôn lên mái tóc đen mượt của nó.
Nó cảm thấy hạnh phúc và đầm ấm làm sao!
Trưa nào cũng vậy, ăn cơm xong là nó sà vào
lòng bà, bắt bà kể chuyện đời xưa cho nó
nghe và ru nó ngủ. Bàn tay gầy guộc của bà
vỗ về, âu yếm.
Theo thói quen, bà vừa kể chuyện tay vừa cầm
cây quạt giấy quạt “xạch xạch”. Nó thấy vậy
liền nói:
_ Thời buổi này mà bà còn xài quạt giấy ư?
Nhà con chỉ toàn là quạt máy.
Bà nhìn nó mỉm cười rồi nhẹ nhàng nói:
_ Ở thành phố có điện thì dùng quạt máy chứ
ở quê mình làm gì mà có. Hơn nữa đi tàu cũng
cần nó lắm con ạ.
_ Nhưng cháu thấy có mát gì đâu.
Nói xong nó chạy tới bàn, cắm phích điện rồi
đưa tay ấn cái “cạch”, lập tức làn gió mát
rượi tỏa ra ào ào. Nó nói:
_Đấy, bà thấy không, mát lắm!
Bà nó không nói gì, xếp chiếc quạt giấy lại
trên tay rồi cho vào giỏ xách.
Một buổi trưa, trời nóng nực, cả khu chung
cư bị cúp điện, không khí trong phòng thật
ngột ngạt và oi nồng. Bà nó vẫn ngồi kể
chuyện cho nó nghe, tay bà vẫn “xành xạch”
theo từng nhịp đều đặn. Nó cảm thấy dễ chịu
rồi từ từ lim dim nhắm mắt. Tiếng quạt giấy
của bà đi vào giấc mơ của nó. Trong mơ, nó
thấy một bà tiên tóc dài trắng xóa hôn lên
trán nó và nói rằng: “ Bà yêu con lắm!”
|
|
|
|