Chàng trai
gặp cô gái ở một buổi tiệc. Cô rất xinh đẹp,
quyến rũ và đến hơn nửa số người trong buổi
tiệc đều để ý đến cô. Trong khi chàng trai
chỉ là một người rất bình thường, không ai
buồn nhìn tới. Cuối cùng, khi buổi tiệc gần
kết thúc, chàng trai ngượng ngịu mời cô gái
uống cà phê với mình. Cô gái rất ngạc nhiên,
nhưng vì lời mời quá lịch sự nên cô đồng ý.
Họ ngồi ở một chiếc bàn nhỏ trong góc phòng
tiệc, nhưng chàng trai quá lo lắng, mãi
không nói được lời nào, làm cho cô gái cũng
cảm thấy bất tiện. Bỗng nhiên, chàng trai
gọi người phục vụ:
- Xin cho tôi ít muối để tôi cho vào cà phê!
Mọi người xung quanh đều hết sức ngạc nhiên
và nhìn chăm chăm vào chàng trai! Chàng trai
đỏ mặt, nhưng vẫn múc một thìa muối cho vào
cốc cà phê và uống.
Cô gái tò mò:
- Sao anh có sở thích kỳ quặc thế?
- Khi tôi còn nhỏ, tôi sống gần biển - Chàng
trai giải thích - Khi chơi ở biển, tôi có
thể cảm thấy vị mặn của nước, giống như cà
phê cho muối vào vậy! Nên bây giờ, mỗi khi
tôi uống cà phê với muối, tôi lại nhớ tới
tuổi thơ và quê hương của mình.
Cô gái thực sự cảm động. Một người đàn ông
yêu nơi mình sinh ra thì chắc chắn sẽ yêu
gia đình và có trách nhiệm với gia đình của
mình. Nên cô gái cởi mở hơn, về nơi cô sinh
ra, về gia đình... Trước khi ra về, họ hẹn
nhau một buổi gặp tiếp theo...
Qua những lần gặp gỡ, cô gái thấy chàng trai
quả là một người lý tưởng: rất tốt bụng,
biết quan tâm... Và cô đã tìm được người đàn
ông của mình nhờ cốc cà phê muối.
Câu chuyện đến đây vẫn là có hậu, vì "công
chúa" đã tìm được "hoàng tử", và họ cưới
nhau, sống hạnh phúc.
Mỗi buổi sáng, cô gái đều pha cho chàng trai
- nay đã là chồng cô - một cốc cà phê với
một thìa muối. Và cô biết rằng chồng cô rất
thích như vậy. Suốt 50 năm, kể từ ngày họ
cưới nhau, bao giờ người chồng cũng uống cốc
cà phê muối và cảm ơn vợ đã pha cho mình cốc
cà phê ngon đến thế.
Sau 50 năm, người chồng bị bệnh và qua đời,
để lại cho người vợ một bức thư:
" Gửi vợ của anh,
Xin em hãy tha thứ cho lời nói dối suốt cả
cuộc đời của anh. Đó là lời nói dối duy nhất
- về cốc cà phê muối. Em có nhớ lần đầu tiên
anh mời em uống cà phê không? Lúc đó anh đã
quá lo lắng, anh định hỏi xin ít đường,
nhưng anh lại nói nhầm thành muối. Anh cũng
quá lúng túng nên không thể thay đổi được,
đành phải tiếp tục lấy muối cho vào cốc cà
phê và bịa ra câu chuyện về tuổi thơ ở gần
biển để được nói chuyện với em. Anh đã định
nói thật với em rất nhiều lần, nhưng rồi anh
sợ em sẽ không tha thứ cho anh. Và anh đã tự
hứa với mình sẽ không bao giờ nói dối một
lời nào nữa, để chuộc lại lời nói dối ban
đầu.
Bây giờ anh đã đi thật xa rồi, nên anh sẽ
nói sự thật với em. Anh không thích cà phê
muối, nhưng mỗi sáng được uống cốc cà phê
muối từ ngày cưới em, anh chưa bao giờ cảm
thấy tiếc vì anh đã phải uống cả. Nếu anh có
thể làm lại từ đầu, anh vẫn sẽ làm như thế
để có thể được em, và anh sẽ uống cà phê
muối suốt cả cuộc đời."
Khi người vợ đọc xong lá thư cũng là khi lá
thư trong tay bà ướt đẫm nước mắt.
Nếu bạn hỏi người vợ rằng: "Cà phê muối vị
thế nào?", chắc chắn bà sẽ trả lời: "Ngọt
lắm".